Đôi Dòng Cảm Nhận
Nắng , gió,núi và cây…đó là cảm nhận của tôi khi đặt chân về vùng đất này.
Cảnh thiên nhiên ở đây thật hùng vĩ và thật là đẹp,cái đẹp làm con người tôi cảm thấy lâng lâng một cảm xúc thật kì lạ,cảm xúc của một con người thường nhạy cảm trước cái đẹp hay là cái cảm xúc của linh hồn chốn rừng núi này làm tôi xao xuyến…
Chuyến hành trình của tôi bắt đầu từ chuyến nghỉ lễ 30/4. Được nghỉ phép tôi liền cùng 2 anh bạn cùng lớp thực hiện một chuyến đi về quê,mà mục đích của tôi chỉ là du lịch và có hay không một ít vẫn muốn tìm hiểu cuộc sống của những người bạn cùng lớp,tôi tự nhận thấy mình là người có nhiều cảm xúc,tôi thích nhìn ngắm cảnh vật xung quanh,điều đó làm tâm hồn tôi thư thái bởi vì cuộc sống của tôi luôn bị đắm chìm trong những suy nghỉ bộn bề,những khát vọng tầm thường của con người mà đôi lúc làm tôi chán nản và như lúc này thật sự tôi cần một chuyến đi bởi vì tôi là người luôn than phiền trước những khó khăn cuộc sống và hành trình này là bài học trải nghiệm rất có ích đối với tôi.
Đèo Phước Tượng, một khúc uốn quanh co nằm trên tuyến đường quốc lộ1A tuyến đường huế đà nẵng,một ngọn dèo không chỉ đẹp bởi khúc uốn đặc biệt của nó mà còn bởi nó là ngọn đèo cao ,có những làn sóng biển dận dìu …Và tôi ngồi trên xe tôi đã thấy những khung cảnh mà tôi mong sao được tự tay sờ nắm và cảm nhận…Những cánh đồng lúa vàng rực đậm màu nắng của đất huế,những rừng cây xanh thẳm và đẹp tuyệt vời.Khoảng hơn tiếng đồng hồ ngồi xe, qua ngọn đèo chúng tôi dừng chân trước Giáo Xứ nước ngọt (Giáo Phận Huế ) ghé thăm nhà cô bạn cùng lớp,thăm hỏi,chào nhau xong tiếp tục hành trình lên đường. Chúng tôi mất khoảng 3km nửa mới đến nhà của anh chàng cùng lớp,cảnh trên đường đi thật đẹp,trên núi,dưới ruộng,dưới nữa là nước đúng là sơn thủy hữu tình.